Tuesday, 10/12/2019|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử Trường Tiểu học Lê Hồng Phong
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

NHỚ VỀ THẦY CÔ

"Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ.......

“ Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ

Nhiều nét đổi thay trường mái rêu mờ..”

Thời gian trôi qua rất nhanh bốn mươi năm rồi còn gì. Hôm nay có dịp về thăm trường cũ bất chợt những kỉ niệm trong tôi lại ùa về một cách rõ nét, hơn bao giờ hết đưa tôi trở về với kỉ niệm năm học cấp II. Biết bao kỉ niệm tuổi học trò, biết bao kỉ niệm với bảng đen, phấn trắng, ghế đá, hàng phượng vĩ,…. Nhưng không thể thiếu hình ảnh đẹp của thầy, cô,…

Đúng vậy, hình ảnh thầy cô.

Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta đưa ta đến cuộc đời này thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai đã dạy cho ta kiến thức truyền đạt cho ta kĩ năng sống, đạo đức giúp ta trở thành người hữu dụng cho quê hương đất nước. Có mấy ai đi suốt cuộc đời mình mà không có thầy cô dẫn lối. Có mấy ai trưởng thành mà không phải trải qua ngày tháng học sinh. Thầy cô giống như những cây kim chỉ nam, những ngọn hải đăng giúp ta định vị tìm thấy hướng đi khi lầm đường lạc lối. Thầy, cô nhữ những ngọn nến thắp sáng, ấm áp dìu dắt chúng ta trước những vấp ngã của cuộc đời. Thầy, cô như ánh sáng mặt trời sưởi ấm chúng ta những lúc đông về yêu thương, quan tâm chăm sóc học sinh như trong một gia đình.

“Người thầy như ánh ban mai

Con nguyện ghi khắc không phai trong lòng”

Thật vậy, thầy cô là người chiến sĩ thầm lặng, ngày đêm miệt mài góp thành những kiến thức để vun tươi cho thế hệ mai sau nở hoa, kết trái. Thầy cô đã nâng cánh cho chúng ta bay cao, bay xa đến những chân trời mơ ước đầy hoài bảo của mình. Hai tiếng thầy cô sao thấy cao qúy thiêng liêng vô bờ bến có lẽ tình yêu nghề, yêu tuổi thơ đã ngấm sâu trong mỗi con người. Thầy cô là người lái đò cần mẫn ngày đêm đưa chúng ta sang bến mới. Có mấy ai rời bến mà quay lại bờ, thăm thầy, thăm cô, thăm mái trường xưa với những kỉ niệm đẹp.

 

Viên phấn nào trên tay

Thầy truyền thêm kiến thức

Bụi phấn nào rơi rơi

Vương tóc thầy trắng xóa

Bao mùa hạ đi qua

Thầy xưa nay đã già

Gợi tôi bao nổi nhớ

Mái trường và thầy cô.

Nhìn lại trường xưa lòng xao xuyến nhớ ơn thầy cô thật nhiều, cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của người thầy, người cô dành cho chúng ta. Tình cảm ấy thiêng liêng biết nhường nào. Tình cảm ấy sưởi ấm biết bao tâm hồn mỗi chúng ta đến suốt cuộc đời và mãi mãi về sau.

Mai Ngọc Chánh.

 


Tác giả: Mai Ngọc Chánh
Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Đang chờ cập nhật
Tin Video
Tài liệu
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 8
Tháng 12 : 68
Tháng trước : 324
Năm 2019 : 1.088
Năm trước : 78
Tổng số : 1.183